Dép Lào: 2019 in review
Dép Lào Viết

Dép Lào: 2019 in review

Vậy là gần 1 năm 3 tháng kể từ ngày Dép Lào đăng bài viết trên blog nhokhungdideplao.com.

Cũng gần như chừng ấy thời gian Dép Lào vật vã cho blog tiếng Anh: Cgiff.blog.

Hôm nay, trong lúc mình sắp trở lại chắp bút cuốn “Tôi 22: Tuổi Trẻ Rực Rỡ” (xuất bản ebook vào 29.6.2020), mình bồi hồi lên đây viết vài dòng.

Trước khi viết bài này, mình vừa upload 1 file csv lên Zerobounce để xác thực email. Mẹ ơi, cái gì về mail cũng đã tò mò thử qua. Cuối cùng nhặt nhạnh được cả rổ kiến thức người bình thường hổng biết. Để làm chi cơ chứ, không đạt được mục tiêu cuối cùng thì thông tin chả để làm gì…

Mình nghĩ lại, nếu như biết cái hành trình lập nghiệp này khó khăn như thế, có lẽ mình của 22 tuổi sẽ không bao giờ dám làm.

mình của 52 tuổi chắc cũng không khuyến khích con mình dấn thân.

Cứ ngồi im 1 chỗ, đi làm xong, ăn no, luyện Netflix, rồi ngủ, thế có phải vừa sướng vừa khoẻ không.

Đâm đầu vào nỗi sợ, đối diện với chính mình chẳng có gì hay ho cả. Nó trấn lột từng lớp trong người mình ra, hết lớp sợ này nó bắt mình nhìn nhận thẳng và lớp sợ khác. Như bị lột da. Lột tầng 1 thấy tầng 2, càng lột càng đau…

2019: Được?

Được kiến thức

Cuối cùng, mình đã khui ra được đáp án cho câu hỏi trong bài “Tạm ngưng dự án “1500 ngày vòng quanh thế giới”

Tôi đã từng viết, cái thứ quan trọng nhất phải học là làm sao để từ tiền đẻ ra tiền. Bây giờ chính tôi cũng phải học nó thôi. Làm sao từ tiền đẻ ra tiền với bất kỳ sản phẩm nào? Làm sao để thu hút một nghìn, hai nghìn người đăng ký sử dụng sản phẩm trong một tới hai tháng? Làm sao để bán mười đơn, hai mươi đơn, năm mươi đơn hàng trong một ngày? Làm sao? Làm sao? Thứ tự thế nào? Các bước ra sao? Đầu tư bao nhiêu? Phải làm gì? Lỗ hổng ở đâu? Tôi phải tự đầu tư bằng tiền của mình, có thể mới rút ra bài học, mới tiến bộ nhanh. Làm bằng tiền của người khác thì tôi cũng sẽ như tôi của trước đây thôi, không bao giờ khôn lên được.

Mình mới khui được nguyên lý thôi. Chưa làm được cái khúc thực thi. Từ chỗ nguyên lý tới khi thực thi chắc mất thêm 1 năm nữa (nếu nhanh). Chậm thì 3 năm.

Thực ra mình học nhanh, và ép bản thân làm nhanh (nhanh so với người khác, chậm so với tự kỳ vọng =))) nên mình chỉ cho phép bản thân 6 tháng để đối đầu.

Để truy tra ra câu trả lời mình mất thời gian 9 tháng để test. Mình test đủ thứ, học đủ khoá, ngó nghiêng đủ ứng dụng. Qua mỗi lần tiêu tiền, mình lại thấy tuyệt vọng nhiều hơn đôi chút, vì tìm mãi chẳng ra câu trả lời. Mới cho đến đầu tháng 4/2020, 1 năm 3 tháng kể từ khi post câu hỏi lên blog, mình mới thấy phương pháp.

Đáp án thực ra cũng đơn giản thôi, mình không biết bởi không ai nói cho mình biết & mình cứng đầu không chấp nhận những cái đã đọc. Simple as that.

Và bây giờ mình cũng sẽ chẳng nói trên blog này. 🙂 Vì sao à? Chẳng có lý do gì đặc biệt, bởi vì nó cũng chỉ là các nguyên lý hết sức đơn giản đã nói ra rả đầy ngoài kia.

Khác nhau chỉ ở cách làm và chất lượng của người làm. “Chất” ở đây bao gồm: chất thân, chất tâm, chất trí.

Được chỗ ở

Hồi chiều mình đọc thông tin sàn chuyển khoản cọc từ 7/2019, giật mình nhận ra nhoắng cái đã 1 năm rồi. Mình còn nhớ hình ảnh mình mặc váy đỏ đi mượn tiền cọc, là 1 chiều trong 1 căn hộ ở Masteri, mình ngồi đặt tay trên cái bàn gỗ mặt sơn vàng. Bên cạnh có cốc cafe, đá tan gần hết. Sài Gòn tháng 7 mưa ít hơn mọi năm…

Chớp mắt 1 cái đã gần 1 năm! Sao càng già, càng thấy thời gian trôi nhanh như chó chạy. Không nhanh thì chẳng kịp làm gì!

Hôm nay, mình có được một chỗ ở, hay như mình gọi là 1 cái hang cún đáng yêu của mình… đúng như ý nguyện. Nhìn ra bầu trời Sài Gòn về đêm, view nhìn ra sông vĩnh viễn, không có muỗi (mình hay bị muỗi cắn), không có rết cũng không có rắn cỏ… Sạch, mát, yên tĩnh. Có 1 mình mình. Khung cảnh trong mơ!

Lúc này mình đang bật loa nghe cổ cầm, uống trà, viết blog. Còn gì hơn…

Muôn lần cám ơn shark mẹ và shark chị vì đã tài trợ hang cún cho con gái, em gái. Đôi lần mẹ bảo tội nghiệp mình vì quá khứ lủi thủi, thực ra nghĩ lại cũng chẳng tội nghiệp gì. Phải tội nghiệp mẹ vì có 1 đứa con tánh kỳ như mình mới đúng. Nuôi nó lo cho nó đã khổ biết bao nhiêu!

Mong ước về chỗ ở đã thành hiện thực. Có lẽ đây là thành tựu hữu hình lớn nhứt kể từ khi tốt nghịp Đại học 😛

(Thành tựu vô hình lớn nhứt là tìm ra life goals và thực thi 10% nó).

Được… nỗi sợ

Khi bắt đầu làm Cgiff.blog, mình chưa bao giờ biết là nó sẽ… khổ như thế.

Cgiff.blog thách thức mình ở TẤT CẢ KỸ NĂNG mà mình chưa bao giờ có. Cũng KHÔNG NGHĨ là mình sẽ có.

Cgiff.blog thách thức TINH THẦN mình đến cái điểm MÌNH NGHĨ MÌNH KHÔNG CHỊU NỔI THÊM THẤT BẠI NÀO NỮA.

Mình đã quá nản chí trong suốt 9 tháng liên tục thấy bản thân fail, fail và fail. Và sau đó? … fail tiếp! Chán chả buồn khóc.

Giờ nghĩ lại, nếu mình biết Cgiff.blog thách thức mình cao độ, dồn dập, liên tục, ở tất cả mọi lĩnh vực, dội vào mình 1 đống fail, fail, fail, mình có dám làm không? Hay chọn loanh quanh ở Việt Nam quê nhà?

Mình cũng không biết nữa.

Chỉ biết sau 9 tháng làm 3 blog, sống trong hoảng sợ triền miên, giận dữ, căng thẳng, thất vọng, hi vọng thất vọng, cào đầu bứt tóc, cong lưng làm, thức đêm (thường tới 3g – 4g sáng – chị mình biết điều này), tốn tiền, test, fail, tốn tiền… mình đã có các kỹ năng sau:

  1. Quản lý namecheap, transfer email, set up hòm mail, hay trỏ về GSuit, set up txt record gì đó, trỏ đông trỏ tây…
  2. Set up email tên miền, dùng privateemail hoặc GSuite.
  3. Mần cloudflare, bật https.
  4. Tự build web từ số 0, dùng Elegant Theme, cụ thể: Divi Builder. Hồi build nhokhungdideplao mình dùng Review Pro, xét ra Review Pro chỉ là muỗi so với độ khó vle của Divi. Mình đã có sự support (rất nhiều) từ bạn mình, nhưng Divi đã drive mình crazy hệt như cái tên của nó. Mình hiện có 3 blogs làm từ Divi, không có nghĩa mình đã master nó. Không biết bao nhiêu lần mình muốn đập máy tính vì Divi. Mẹ!
  5. Dùng Zapier để auto thực hiện 1 task. Còn task đó có xuôi không thì… tuỳ. Hồi tháng 1 mình muốn phát khùng khi zap tác vụ nhập 1 email trong Contact Form của Divi sang tác vụ gửi 1 email confirm từ địa chỉ contact@cgiff.blog dùng SendFox. SendFox chạy tốt, Contact Form chạy tốt, sửa thông tin trong smtp tốt, contact@cgiff.blog chạy tốt… nhưng nguyên 1 zap thì… không chạy. Lý do có Chúa mới biết. Mình đã gác vụ đó, chuyển qua dùng Converkit thay vì SendFox cho nhẹ đầu… nhưng mình vẫn hỏng biết nguyên nhân…
  6. Nuôi 1 list email, gửi mail tuần, mail tháng, dùng Converkit. Thông thạo cách dùng tag, mở automation, viết chuỗi email (sequence), gửi mail broadcast.
  7. Nuôi 1 list email, gửi email dùng SendFox. SendFox rất tốt, trừ việc TẤT CẢ mails mình gửi đi đều rơi vào spam, nguyên nhân vì sao mình chưa biết, chưa có thời gian email đội customer support của nó luôn. Nội dung thì không spam chắc chắn rồi. Có lẽ phải update lại địa chỉ IP hay cái quần què gì đó??
  8. Làm trang Pinterest, set up Pin để tăng reach, claim website, enable rich pin và đủ thứ.
  9. Làm landing page đơn giản mà đẹp, dùng Welcome.ly.
  10. Làm trang quà tặng để tăng share, dùng GoViral.
  11. Làm ebook đơn giản, dùng Attract.
  12. Làm ebook từ bài blog, dùng Designrr.io.
  13. Làm ảnh logo, dùng Canva.
  14. Design ảnh Pinterest, ảnh Facebook, ảnh banner, ảnh cover và ti tỉ loại ảnh khác… dùng Canva.
  15. Làm ảnh gif dùng Canva.
  16. Làm được ảnh JPG chất lượng cao (3000dpi – in đẹp) từ PDF dùng Canva.
  17. Làm trang Youtube, up video, làm ảnh thumbnail, đặc biệt, dùng OBS để phát live trên Youtube, phát live sống sót chứ không bị cắt ngang chừng.
  18. Làm video dạng vẽ tay, dùng Doddly.
  19. Làm video đơn giản (ghép clip, ghép ảnh, ghép nhạc, thuyết minh), dùng ClimChamp. Ban đầu mình hãi vụ clip tận nóc, sau đó mình đã làm khoảng 40 clips trong 3 tháng.
  20. Viết. Viết blog, content, comment, email, partnership gì gì đó… tất cả bằng tiếng Anh. Chưa hẳn viết hay viết đúng, mình chỉ viết nhiều. Ngoài Cgiff.blog, mình còn 2 blog khác đều bằng tiếng Anh. Mình đã viết khoảng 60 nghìn chữ tiếng Anh cho 3 blog này, xấp xỉ 1 cuốn tiểu thuyết. 5 tháng cao điểm viết là tháng 8, tháng 9, tháng 10, tháng 12, tháng 1. Đúng nghĩa mở mắt dậy vừa làm vừa muốn ói luôn.
  21. Vẽ. Vẽ tay và dùng wacom, tạm được.
  22. Dùng Zoom để dạy học, quay màn hình.
  23. Tạo sản phẩm. Dùng Teachery để làm khoá học. Dùng Canva và Docs làm printable.
  24. Gom cold email. Dùng Simple UID.
  25. Gửi cold email. Dùng GMass.co và Quickmail.io. GMass rất dễ xài, cũng rất dễ bay tài khoản. QuickMail.io tốt hơn, đắt lòi mắt hơn, nhưng phức tạp hơn. Nếu mình không từng lùng nhùng với Converkit, Teachery, Divi và ti tỉ phần mềm từng thử qua thì mình cũng chả biết dùng Quickmail nhanh tới vậy.

Ngoài các kỹ năng trên, còn kỹ năng thương lượng, vay nợ và trả nợ nữa 😛

Cgiff.blog được dựng từ 100% tiền tín chấp đó. Mình biết không nên làm vậy, nhưng xét đủ yếu tố chẳng có cách nào tốt hơn.

(Giờ ngẫm lại, 1 năm qua mình toàn luyện kỹ năng liên quan tới truyền thông và marketing, not sale. Thảo nào mà sale lại tệ như vậy. Năm 2020 là năm sale, mình có 6 tháng để master sale email, sale call, sell 1:1. Lại 6 tháng sống dưới áp lực tự tạo không ăn không ngủ nữa rồi huhu.)

Điểm lợi của vụ này, là giờ mình không sợ làm bất cứ website tiếng Anh nào, không sợ viết bất kỳ cuốn sách tiếng Anh tiếng Việt nào, không sợ launch thất bại bất cứ cuốn sách, sản phẩm, khoá học nào. Sợ hết toàn bộ chúng nó, cũng đã fail tất cả rồi còn đâu, giờ quen dồi.

Làm dốt thì cùng lắm ăn chửi, không có đứa nào anti đâu mà sợ; dự án mới launch chả ma nào quan tâm đâu hie hie.

Chỉ có 3 thứ mình chưa đụng vào là mình còn sợ: đi sale, làm game và làm phim. Không sao, có tiền để tồn tại & nghiến răng là sẽ qua thôi.

Xông ra thế giới không có khó, khổ như chó thế là xong :P.

2019: Mất

Mất sức khoẻ

Sức khoẻ đã không tốt sau 2 năm vật lộn với Forex, thì sau 1 năm vật lộn với Cgiff.blog còn sanh ra căng thẳng. Trong khoảng thời gian từ tháng 7/2019 đến tháng 4/2020, mình thức khuya triền miên, cứ làm từ 12g đêm tới 3g – có khi 5g sáng. Cứ thế này, gan mình sẽ biểu tình… ráng ngụ sớm lại…

Mất tiền

Cái này là mất rõ nhất. Tổng tiền chi cho Cgiff.blog trong 1 năm qua khoảng 150 triệu. Chưa tính thời gian và chi phí cơ hội.

Mình tự an ủi, nếu đã xác định Cgiff.blog là chuyện 50 năm, thì 150 triệu không đáng là gì. Nếu đi bán cafe, 150 triệu có khi không đủ lắp kính! 150 triệu vẫn còn nhỏ lắm so với làm cái khác, so với giá trị học được.

Biết vậy! Biết rằng mình đã rất cẩn trọng, cũng cố gắng tiết kiệm.

Nhưng thốn vẫn là… thốn!

Mất thời gian

Mất thời gian kinh khủng khiếp. Từng đoạn cạp mất cả tháng của mình:

  • Viết, 4 – 5 tháng chỉ ngồi viết tiếng Anh chả biết có đến đâu không?
  • Làm video, 1 – 2 tháng chỉ để ngồi lọ mọ làm video, render các kiểu, chờ nó export. Chả biết có ai xem không?
  • Làm ảnh, làm cả mấy trăm cái ảnh, chẳng biết đẹp hay xấu?
  • Làm web, 3 web là 3 tháng, chỉnh từng line, từng px, từng cái spacing. Muốn điên!
  • Kỹ năng gửi mail, dùng Converkit khác, SendFox khác, MailChimp khác. 1 tháng.
  • Kỹ năng gửi cold email, viết anchor từng nhóm người nó khác. Đau hết cả điềng! Đã bắt đầu được 3 tuần và chả biết bao giờ mới là kết thúc?

Tuổi trẻ đã mất 3 – 4 năm để học truyền thông, branding, marketing rồi. Giờ thêm 1 năm ngồi học kỹ năng nữa. Sao không gom lại mà học chung từ sớm? Chả cái dại nào như cái dại nào!

Có người nói: Sao không thuê cho nhanh? Dạ, thuê thì 1 năm qua tốn 550 triệu chứ không phải 150 triệu đâu nha mẹ… Không chủ động được nữa. Và 3 blogs thay vì làm hết 9 tháng chắc làm hết 90 tháng quá… vì tui còn ngồi chờ các freelancer ní nuận qua nại với nhau.

Quan trọng nhất, Cgiff.blog đang phải kiếm cách để ra tiền, thuê ngoài thì đốt sạch xu teng cuối cùng chưa chắc ra cách. Mình tự ép mình tới đường cùng mới lòi ra cách má ôi…

Mất uy tín

Cái này lỗi mình toàn bộ. Chả có gì để bàn. Hiện mình chưa giải phẫu cái bịnh này, đang ung nhọt lung tung ra đây… chưa xì xẹp, phải sớm quay lại…

Mất tình cảm

Hôm bữa có chị bạn alo hỏi: “Dạo này em tu ở đâu vậy? Chị đã tu rồi mà thấy em còn im hơn chị nữa!”

Em chỉ cắm mặt làm ở nhà không, đi đâu… Nhưng cứ tiếp tục thế này, mình sẽ mất những người mình trân trọng… sớm comeback…

Mất hiệu quả

Mình làm việc hiệu quả không cao… bịnh này càng ngày càng rõ, và rất khó chữa. Tìm ra cách chữa sẽ chia sẻ.

Mất cân bằng (trầm trọng)

Tâm lý của mình mất cân bằng trầm trọng & càng ngày càng cực đoan hơn, sau 9 tháng làm Cgiff.blog – chịu thất bại liên tục, suy nghĩ liên tục, tâm trạng chìm đắm trong cảm xúc tiêu cực với cường độ cao.

1 người chị bảo: “Nghỉ đi. Nghỉ 1 tháng cho thư giãn rồi làm lại, vì năng lượng em thấp thế này sẽ càng gặp block hơn thôi!”

Mình biết chị rất đúng, mà vui nỗi, cách đó không xài được với mình. 🙁

Cách giải quyết của mình sẽ là: Làm xong thì sẽ auto hết. Tức Cgiff.blog có khó khăn thế hay khó khăn nữa, mình cũng quyết chí xông vào đến khi tốt thì thôi, giống như Đôn ki hôn tê đi oánh nhau với Cối xay gió vậy đó.

Hiện giờ routine của mình đang là: dậy, ăn – cafe, làm việc, ăn, ngủ, dậy, làm việc, ăn, ngủ, làm việc, ngủ. Và nó sẽ tiếp tục tới khi nào Cgiff.blog được set in stone, khi crowdfunding 3 cuốn tiểu thuyết được hoàn thành.

Mình không biết là bao giờ. 

Tổng kết

Tổng kết lại, 2019 là 1 năm mình nghiến răng nghiến lợi chi tiền, thử, chịu đựng, mỗi ngày lại tự lên dây cót tự nhủ bản thân hãy làm những thứ chưa làm bao giờ.

Năm 2019 cũng là năm mình giảm rất nhiều mong muốn: ít mua quần áo, ít ăn chơi, ít chill chủng, hầu như không bạn bè. Toàn bộ tiền đổ vào nghiên cứu Cgiff.blog.

Ngẫm ra cũng rất mắc cười, những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất khi nhà nhà đi chơi thì mình vùi đầu làm mấy thứ vớ va vớ vẩn, hết 2 năm dằn vặt vì Forex thì sang dằn vặt vì Cgiff.blog.

(Tự an ủi 1 trong ích lợi dễ thấy nhất là mình không còn lý thuyết, ảo tưởng. Mình cũng bớt viết lý thuyết, viết ảo tưởng lại. Viết lý thuyết là 1 bịnh writer trẻ nào cũng gặp, cách chữa duy nhất là chết đói vài lần auto hết :))

Chỉ còn 3 thứ sót lại cho 2020: đó là sale, crowdfunding tiểu thuyết và game. Mình đi qua thử thách của 3 thứ này, thì mình sẽ ready gọi vốn cho hành trình vòng quanh thế giới.

Hãy chúc mình may mắn đi 😉

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of