Thương bằng tất cả chân thành
Dép Lào Viết

Thương bằng tất cả chân thành

Vài ngày sau khi tôi cắt đứt với bạn Gấu, tôi nhận ra nỗi buồn đang ăn dần lấy tôi, như một đàn cá rỉa mồi.

Đó là khi tôi nằm trên giường, nghe bài “Cá lớn” của Châu Thâm.

Nỗi buồn nó ở trong góc tường này, ở trong mùi hương kia, như một con dao nhọn, theo từng nhịp, từng nhịp piano đâm vào một kẻ yếu đuối, là tôi.

Và tôi bật khóc.

Tôi lại khóc, như cái ngày tôi 6 tuổi.

Tôi nghĩ rằng, ôi người lại bỏ rơi tôi, lần nữa.

*

Vài ngày sau, tôi thấy len lói trong mình, ngoài nỗi buồn gặm nhấm, còn một thứ khác.

Sự thanh thản.

Sự thanh thản – trong tôi, nó mênh mông như một cơn gió lộng, đi qua cánh đồng rộng lớn vào cuối chiều, trước khi nắng tắt.

Và tôi tự hỏi, tại sao tôi lại thanh thản?

*

Vài ngày sau, tôi mới tìm ra đáp án.

Tôi thanh thản, vì trong suốt quãng thời gian ấy, tôi đã thương bạn hết lòng, bằng tất cả sự chân thành, không giấu diếm, không lo sợ.

Dựa vào bạn, tôi đã dựa hoàn toàn. Trông cậy vào bạn, tôi đã trông cậy hoàn toàn. Thương bạn, tôi đã thương hoàn toàn.

Dù kết quả cuối cùng vẫn là, bạn săn tìm một tình yêu khác; nhưng quan trọng hơn hết, tôi đã xả mình hoàn toàn trong tình cảm ấy, không giữ lại chút gì, không giấu diếm chút gì.

Vì thế, khi cắt đứt khỏi bạn, tôi tuy đau đớn, nhưng thanh thản.

Thì ra, sự chân thành lại có sức mạnh lớn thế.

Nó cho tôi can đảm để đối diện, đối diện rằng tôi đã buồn, đã khóc, đã vật vạ như thế, đối diện rằng tôi đã thương một người bằng cả lòng chân thành, và có lẽ, chỉ được đáp lại bằng một nửa chân thành, một nửa áy náy.

Và nó cho tôi can đảm để hít thở trong sự thanh thản. Không có gì tiếc. Không có gì hối hận.

Suốt một năm rưỡi tôi biết bạn, dù rằng tôi luôn trông cậy vào bạn để cân bằng cảm xúc của mình, tôi ít khi ngủ yên ổn. Rất nhiều đêm tôi khóc tới khi mệt rũ rượi mới có thể ngủ được.

Không ngờ rằng, khi rời khỏi bạn, tôi đã có thể ngủ giấc thanh thản.

*

Tôi có một dự án sách viết suốt 3 năm chưa xong, đó là: “Tôi 22. Tuổi trẻ rực rỡ.”

Tôi bắt đầu viết từ 2015.

Câu chuyện bắt đầu thế này:

“1h trưa, ngày 16 tháng 3 năm 2015. Nắng chói chang trên đầu. Tôi chạy về nhà.

Tôi vội vã chạy vào một con hẻm nhỏ trên đường Lý Thường Kiệt. Tôi tấp vào lề, gục mặt xuống tay lái. Tôi khóc.

Nước mắt chảy ra không thể kìm chế. Chúng rơi liên tục từng giọt, từng giọt, qua má tôi, rơi xuống tay lái, thấm ướt cổ tay áo. Tôi cố lau đi nhưng nước mắt vẫn tiếp tục trào ra.

Tôi đau, tôi rất đau, trong trái tim này tôi thấy một cái gì đó nặng trĩu, như một hòn đá tảng đang chặn ngang. Tôi ôm lấy ngực mình, tôi muốn nói một thứ gì đó, mà tôi không thể nói được gì. Tôi chỉ ngửa mặt lên, gào tức tưởi như đứa con nít bị đánh đòn.

Tôi chẳng biết tôi bị làm sao, càng không biết vì sao tôi lại thành ra thế này. Tôi chỉ biết một điều: Xong rồi, tôi vậy là chấm hết.”

Cái ngày đó đánh dấu tôi bắt đầu bị trầm cảm.

Tại thời điểm đó, tôi không bao giờ ngờ được, tôi sẽ vật vã suốt 3 năm sau đó.

Mọi nỗ lực của tôi trong suốt 3 năm qua chỉ xoay quanh 2 thứ: giữ mình tiếp tục sống, và không gây ảnh hưởng tới người khác.

Tôi biến mất, biến mất triệt để khỏi gần như toàn bộ mối quan hệ, gần như khỏi những người quen thân.

Tôi đi, tôi tìm mọi cách để cân bằng lại bản thân mình.

Tôi lao đầu đi Ấn Độ, tôi lang thang trên con đường giữa biên giới Ấn – Nepal một mình lúc 5 giờ sáng.

Tôi mua vé máy bay lên Sapa, tôi tới thung lũng Mường Hoa, rồi ngồi thừ trên một tảng đá giữa sông trong nhiều giờ đồng hồ.

Tôi đã viết “Tôi 22. Tuổi trẻ rực rỡ” ròng rã 3 năm, được 103.784 chữ.

Phải, bạn đọc không nhầm đâu. Một trăm lẻ ba nghìn, bảy trăm tám mươi tư chữ.

Nó gom nhặt toàn bộ cảm xúc của tôi trong 3 năm qua.

Tôi đã viết rất chi tiết, viết rất tốt cái đoạn “Tại sao”.

Tại sao tôi tức giận, tại sao tôi đau khổ, tại sao tôi trốn chạy, tôi thèm khát điều gì, tôi sợ hãi điều gì.

Nhưng tới đoạn “Chữa thế nào”, tôi tắc tị.

Làm sao tôi biết, khi tôi còn chẳng chữa được cho mình?

Làm sao tôi biết, khi cứ nửa đêm là tôi vẫn oà khóc?

Tôi khóc ban ngày, tôi khóc ban đêm, tôi ứa nước mắt ở trong phòng họp, phòng ăn, trong nhà vệ sinh, giữa quán cà phê, không biết bao nhiêu lần mà kể.

Tôi biết phương pháp để chữa.

Đó là “tình yêu”.

Nhưng tôi không biết yêu là gì.

Tôi cũng không biết cách yêu một người như thế nào.

Nên tôi không có cách nào viết được.

Vì vậy, trang sách cứ dở dang ở đó, còn tôi lại lang thang.

*

Cho tới hôm nay, ngày 14 tháng 12 năm 2018, khi tôi hiểu ra mình đã thanh thản, có thể tiếp tục thương người khác bằng tất cả sự chân thành, tôi nghĩ rằng mình viết tiếp “Tôi 22. Tuổi trẻ rực rỡ” được rồi.

Thật kỳ lạ, tại sao tôi chỉ có thể học được cách yêu thương khi đã từng khổ sở, tại sao tôi chỉ có thể bắt đầu yêu thương một người khi đã nợ người ta ân tình.

Nhưng có lẽ đó là cách tình yêu vận hành.

Chúng không tự sinh ra, không tự mất đi, chúng chỉ chuyển từ người này, qua người khác, bằng tấm lòng chân thành, và khi chúng ta có đủ can đảm thương một người bằng tất cả những gì ta có, không chỉ họ được chữa lành, mà chính ta cũng được chữa lành.

Và tôi lại trở lại với trang word, với bàn phím, với thế giới của riêng tôi, một lần nữa, và tôi vẫn là tôi của ngày xưa, nhưng nồng nàn hơn, không e ngại, không giấu diếm, viết bằng tất cả cảm xúc, viết bằng tất cả sự chân thành, từ từ từng chữ một, nói thật kỹ càng, tôi đã yếu đuối thế nào, trong khung cảnh thật rõ ràng, rõ từng cơn gió, rõ từng mùi hương.

Có lẽ phải một năm nữa mới xong được cuốn sách này, nhưng không sao.

Những thứ tốt đẹp nhất, tha thiết nhất đâu có dễ làm bao giờ, phải không?

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of